Một câu quát mà âm thanh vang dội, khí thế phi phàm, đáng tiếng vào tai tôi chỉ ù ù cạc cạc. Mồ hôi trên mặt tôi túa ra như tắm nhưng miệng vẫn hô như sấm rền: "Tướng quân, thảo dân oan uổng lắm." Lại một mảnh tĩnh lặng bao phủ. Tôi thầm chột dạ. Ra khỏi Vĩnh An cung, Triệu Huyền thản nhiên nói: "Chuẩn bị xe, trở về Tử Dương quán. ". Một ngày không gặp, như cách ba mùa thu. Nửa ngày nay hắn không gặp nàng, tâm trạng thật khó an. Tiểu cô nương cực kỳ thích ngủ, thường ngày mặt trời lên cao cũng không tỉnh lại Câu 545845: "Trên đầu núi, các nương ngô, nương lúa gặt xong, ngô lúa đã xếp yên đầy các nhà kho. Trẻ em đi hái bí đỏ, tinh nghịch, đã đốt những lều canh nương để sưởi lửa. Ở Hồng Ngài người ta thành lệ cứ ăn Tết khi gặt hái vừa xong, không kể ngày, tháng nào. Ăn Tết như thế cho kịp lúc mưa xuân xuống thì đi vỡ nương mới. Mặt Chuột trầm ngâm một lúc: "E là không bán được giá cao, nhưng không sao, vẫn đủ cho các ngươi nửa đời còn lại." Hán tử cười: "Giá cả thế nào?" "Thế này đi, hoặc 400 lượng hoàng kim, bán hai tiểu nương cho ta, hoặc đưa đi bán đấu giá, ngươi 4 ta 6." Sau chớ có hối tiếc: Bậc Ðạo sư có mặt trước chúng ta mà chúng ta không tận mặt hỏi Thế Tôn". Để tránh sự nghi ngờ, không hiểu rõ về giáo lý của các đệ tử, những giây phút cuối cùng, Đức Phật cũng ân cần hỏi han nếu có chỗ nào cần hỏi thì phải hỏi kỹ, để tránh phải hối tiếc về sau. . Cùng đọc truyện Nương Tử Cho Ta Một Cơ Hội Được Không? của tác giả Liễu Ngọc Băng tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Trùng sinh, Đồng nhân, nam sủng nữ, nữ ngược tâm namBeta Liễu Nhược Giang, Trương Thiên Tuyết, Mộ Dung Thiên PhiNguyên tác Hoa tư dẫn chi Tận kiếp phù du“Nhân sinh như mộngTận kiếp phù du.”Kiếp trước nàng yêu hắn, bản thân lại cam tâm tình nguyện gả cho hắn, không còn cầm đao thương trên sa trường, nàng học cách trở thành nữ tử khuê phòng, vì hắn chăm con dưỡng cái. Đổi lại, hắn lạnh lùng, tàn nhẫn với nàng. Tay nàng là do hắn phế, con nàng chết hắn lại ung dung mà ôm ấp nữ nhân khác. Hắn đối với nàng mãi mãi cũng vô tâm. Cuối cùng, nàng chọn cách ở trong mộng ảo, bỏ mình, ra đi không vương vấn gì với trước hắn tuyệt tình, ngoan độc với nàng, hết lần này đến lần khác khiến nàng sống trong đau khổ, thương tâm mà chết. Mãi đến khi bức màng bí mật được hé lộ, hắn ân hận thì đã muộn. Thì ra người cứu hắn là nàng, người hắn đánh mất trái tim cũng là nàng nhưng hắn lại ngu ngốc không chịu thừa nhận. Hình bóng nàng đã sớm đi vào tâm hắn, bén rễ ở đó. Khi hắn hiểu được thì đã muộn. Sống không thể bên nàng thì hắn nguyện đoàn tụ cùng nàng nơi chính suối. Vạn tiễn xuyên tâm, hắn tử trận sa trường. Nếu có kiếp sau chỉ mong một đời một kiếp một đôi, chỉ nguyện làm uyên ương liền cánh không nguyện thành tiên, để hắn có cơ hội bù đắp cho nàng, yêu thương nàng lần thế sự vô thường, nghịch thiên trọng sinh kiếp này hắn quyết không phụ nàng cũng muốn nối lại duyên tình dang dở kiếp sự việc liệu có còn như trước kia, nàng có còn như trước kia, có còn yêu hắn nữa không?♪ Đoạn ngắn 1 Lập giao ước đêm động phòngTống Ngưng một thân giá y đỏ thẫm, nàng tựa tiếu phi tiếu nhìn Thẩm Ngạn“ Thẩm Ngạn ta có chuyện muốn nói với ngươi”Nàng như vậy khiến Thẩm Ngạn không khỏi nhíu mi“Chuyện gì?”Hắn bước đến gần nàng, đây là lần đầu hắn nhìn nàng mặc giá y xinh đẹp động lòng người như vậy, nội tâm lại bất an.“ Thật ra cũng không có gì, ta biết ngươi có đã sớm có người trong lòng mà ta cũng không muốn làm tiểu tam chi bằng ta cùng ngươi làm một giao ước như thế nào?”Nàng nhìn sắc mặt đen hơn đêm của hắn thì không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.“ Giao ước?” Thẩm Ngạn mím môi nhìn nàng, hai tay trong tay áo nắm chặt đến nỗi khớp cũng trắng bệch. Tống Ngưng nhìn hắn thêm vài lần mới nói tiếp“ Ừm… Liễu Thê Thê là người trong lòng ngươi ta đây không muốn vô sỉ như vậy cướp vị trí chính thê của nàng. Nhưng là hiện tại ta tạm thời ở lại phủ tướng quân. Sau một thời gian nữa, ngươi viết hưu thư cho ta rời đi. Đến lúc đó ngươi đi cầu độc mộc của ngươi ta đi đường lớn của ta. Ta có thể tìm một nam nhân thật lòng thương ta mà ngươi cũng được toại nguyện cùng người kia nha…” Hiện tại nàng đang mơ tưởng đến niềm vui ngao du sơn thủy cùng tình lang mà không biết rằng tâm hắn đang đau đớn, thống khổ. Không được, tuyệt đối không được, cho dù đem nàng nhốt lại hắn cũng quyết không để nàng rời khỏi hắn lần nữa. “ Không thể được” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.♪ Đoạn ngắn 2 Ghen với tiểu tam“ Hai người các ngươi là đang làm cái gì, hả???”Thẩm Ngạn cơ hồ tức giận muốn ngất xỉu, đây là cái tình cảnh khốn kiếp gì đây a! Hắn vốn vừa thắng trận liền ngày đêm không ngừng thúc ngựa trở về, hắn nhớ nàng đến phát điên rồi. Cư nhiên… cư nhiên đến nơi vừa vào phủ đã cho hắn nhìn thấy một màng nàng đang “ hồng hạnh xuất tường” đi “ trêu hoa ghẹo nguyệt”. Tay của nam nhân kia đang vòng qua eo nhỏ của nàng, thân thể hai người lại sát nhau gần như không một khe hở a. Thẩm Ngạn càng nhìn càng tức, lửa giận bùng phát, hắn còn chưa được ôm nàng đó, cái tên nam nhân kia dựa vào cái gì mà chiếm tiện nghi của nàng chứ. Khốn kiếp, dựa vào gương mặt đẹp một chút, thân thế cao hơn hắn một chút mà muốn cướp nương tử của hắn sao, ngươi mơ đi, cho dù tạo phản hắn cũng không cho phép chuyện đó xảy ra.♪ Đoạn ngắn 3 ghen với tiểu tứThẩm Ngạn lần đầu làm điểm tâm muốn đem cho A Ngưng của hắn nếm thử. Nhưng vừa đến cửa liền nghe thấy tiếng nói cười “mờ ám” từ bên trong truyền ra “ Đừng… Ngươi nhanh như vậy làm gì a..”“ Ha…ha…tại ngươi chậm thôi a” một giọng nam trầm thấp dễ nghe“ Ngươi còn cười nữa, ta bỏ mặc ngươi”“ Ha…ha…được rồi, tiếp tục” đoạn này thử sự “trong sáng” của mọi người chứ ta rất trong sáng aThật sự nghe không được nữa, Thẩm Ngạn sắc mặt âm trầm, khí lạnh lan tỏa toàn thân, hùng hổ mang một thân sát khí đá cửa vào. Cửa vừa mở, Thẩm Ngạn nhìn tình cảnh bên trong lãnh khí càng dày đặc hơn. Chỉ thấy Tống Ngưng đang cùng cái tên thần y họ Nam Cung chết tiệt kia đang ngồi sát nhau, tay của hắn’ còn ôm vai Tống Ngưng, hai người đang cùng xem một quyển sách. Thẩm Ngạn thật sự không thể nhìn được nữa, đặt mạnh đĩa bánh lên bàn, đưa tay kéo Tống Ngưng về phía mình, tách hai người ra. Nhìn cánh tay lúc nãy ôm vai Tống Ngưng cứng đờ trên không trung, Thẩm Ngạn nhướng mày cười đắc ý với Nam Cung Diệp Thần.* Thông báo văn án có MỘT SỐ yếu tố lừa tình mong cân nhắc trước khi đọc* Thể loại Trùng sinh, Đồng nhân, nam sủng nữ, nữ ngược tâm namBeta Liễu Nhược Giang, Trương Thiên Tuyết, Mộ Dung Thiên PhiNguyên tác Hoa tư dẫn chi Tận kiếp phù du“Nhân sinh như mộngTận kiếp phù du.”Kiếp trước nàng yêu hắn, bản thân lại cam tâm tình nguyện gả cho không còn cầm đao thương trên sa trường, nàng học cách trở thành nữ tử khuê phòng, vì hắn chăm con dưỡng cái. Đổi lại, hắn lạnh lùng, tàn nhẫn với nàng. Tay nàng là do hắn phế, con nàng chết hắn lại ung dung mà ôm ấp nữ nhân khác. Hắn đối với nàng mãi mãi cũng vô tâm. Cuối cùng, nàng chọn cách ở trong mộng ảo, bỏ mình, ra đi không vương vấn gì với trước hắn tuyệt tình, ngoan độc với nàng, hết lần này đến lần khác khiến nàng sống trong đau khổ, thương tâm mà chết. Mãi đến khi bức màng bí mật được hé lộ, hắn ân hận thì đã muộn. Thì ra người cứu hắn là nàng, người hắn đánh mất trái tim cũng là nàng nhưng hắn lại ngu ngốc không chịu thừa nhận. Hình bóng nàng đã sớm đi vào tâm hắn, bén rễ ở đó. Khi hắn hiểu được thì đã muộn. Sống không thể bên nàng thì hắn nguyện đoàn tụ cùng nàng nơi chính suối. Vạn tiễn xuyên tâm, hắn tử trận sa trường. Nếu có kiếp sau chỉ mong một đời một kiếp một đôi, chỉ nguyện làm uyên ương liền cánh không nguyện thành tiên, để hắn có cơ hội bù đắp cho nàng, yêu thương nàng lần thế sự vô thường, nghịch thiên trọng sinh kiếp này hắn quyết không phụ nàng cũng muốn nối lại duyên tình dang dở kiếp sự việc liệu có còn như trước kia, nàng có còn như trước kia, có còn yêu hắn nữa không?♪ Đoạn ngắn 1 Lập giao ước đêm động phòngTống Ngưng một thân giá y đỏ thẫm, nàng tựa tiếu phi tiếu nhìn Thẩm Ngạn“ Thẩm Ngạn ta có chuyện muốn nói với ngươi”Nàng như vậy khiến Thẩm Ngạn không khỏi nhíu mi“Chuyện gì?”Hắn bước đến gần nàng, đây là lần đầu hắn nhìn nàng mặc giá y xinh đẹp động lòng người như vậy, nội tâm lại bất an.“ Thật ra cũng không có gì, ta biết ngươi có đã sớm có người trong lòng mà ta cũng không muốn làm tiểu tam chi bằng ta cùng ngươi làm một giao ước như thế nào?”Nàng nhìn sắc mặt đen hơn đêm của hắn thì không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.“ Giao ước?” Thẩm Ngạn mím môi nhìn nàng, hai tay trong tay áo nắm chặt đến nỗi khớp cũng trắng bệch. Tống Ngưng nhìn hắn thêm vài lần mới nói tiếp“ Ừm… Liễu Thê Thê là người trong lòng ngươi ta đây không muốn vô sỉ như vậy cướp vị trí chính thê của nàng. Nhưng là hiện tại ta tạm thời ở lại phủ tướng quân. Sau một thời gian nữa, ngươi viết hưu thư cho ta rời đi. Đến lúc đó ngươi đi cầu độc mộc của ngươi ta đi đường lớn của ta. Ta có thể tìm một nam nhân thật lòng thương ta mà ngươi cũng được toại nguyện cùng người kia nha…” Hiện tại nàng đang mơ tưởng đến niềm vui ngao du sơn thủy cùng tình lang mà không biết rằng tâm hắn đang đau đớn, thống khổ. Không được, tuyệt đối không được, cho dù đem nàng nhốt lại hắn cũng quyết không để nàng rời khỏi hắn lần nữa. “ Không thể được” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.♪ Đoạn ngắn 2 Ghen với tiểu tam“ Hai người các ngươi là đang làm cái gì, hả???”Thẩm Ngạn cơ hồ tức giận muốn ngất xỉu, đây là cái tình cảnh khốn kiếp gì đây a! Hắn vốn vừa thắng trận liền ngày đêm không ngừng thúc ngựa trở về, hắn nhớ nàng đến phát điên rồi. Cư nhiên… cư nhiên đến nơi vừa vào phủ đã cho hắn nhìn thấy một màng nàng đang “ hồng hạnh xuất tường” đi “ trêu hoa ghẹo nguyệt”. Tay của nam nhân kia đang vòng qua eo nhỏ của nàng, thân thể hai người lại sát nhau gần như không một khe hở a. Thẩm Ngạn càng nhìn càng tức, lửa giận bùng phát, hắn còn chưa được ôm nàng đó, cái tên nam nhân kia dựa vào cái gì mà chiếm tiện nghi của nàng chứ. Khốn kiếp, dựa vào gương mặt đẹp một chút, thân thế cao hơn hắn một chút mà muốn cướp nương tử của hắn sao, ngươi mơ đi, cho dù tạo phản hắn cũng không cho phép chuyện đó xảy ra.♪ Đoạn ngắn 3 ghen với tiểu tứThẩm Ngạn lần đầu làm điểm tâm muốn đem cho A Ngưng của hắn nếm thử. Nhưng vừa đến cửa liền nghe thấy tiếng nói cười “mờ ám” từ bên trong truyền ra “ Đừng… Ngươi nhanh như vậy làm gì a..”“ Ha…ha…tại ngươi chậm thôi a” một giọng nam trầm thấp dễ nghe“ Ngươi còn cười nữa, ta bỏ mặc ngươi”“ Ha…ha…được rồi, tiếp tục” đoạn này thử sự “trong sáng” của mọi người chứ ta rất trong sáng aThật sự nghe không được nữa, Thẩm Ngạn sắc mặt âm trầm, khí lạnh lan tỏa toàn thân, hùng hổ mang một thân sát khí đá cửa vào. Cửa vừa mở, Thẩm Ngạn nhìn tình cảnh bên trong lãnh khí càng dày đặc hơn. Chỉ thấy Tống Ngưng đang cùng cái tên thần y họ Nam Cung chết tiệt kia đang ngồi sát nhau, tay của hắn’ còn ôm vai Tống Ngưng, hai người đang cùng xem một quyển sách. Thẩm Ngạn thật sự không thể nhìn được nữa, đặt mạnh đĩa bánh lên bàn, đưa tay kéo Tống Ngưng về phía mình, tách hai người ra. Nhìn cánh tay lúc nãy ôm vai Tống Ngưng cứng đờ trên không trung, Thẩm Ngạn nhướng mày cười đắc ý với Nam Cung Diệp Thần.* Thông báo văn án có MỘT SỐ yếu tố lừa tình mong cân nhắc trước khi đọc* Nàng vi hắn cam tâm tình nguyện thay đổi tất cả học thuê thùa may giá làm người vợ đảm bỏ mặc công danh để giúp hắn nhưng hắn lại không yêu nàng , hắn phế tay nàng đã vậy ngày con nàng chết hắn lại ôm ấp nữ nhân khác khiến tim nàng đã chết , nàng lựa chọn bỏ đi sống trong mộng sau khi đọc được bức thư bí mật mới hiểu rõ mọi việc nàng là người cứu hắn, hắn thương nàng từ lâu mà ngu ngốc không biết, hắn quyết định đoàn tụ với nàng nơi suối vàng, vạn tiễn xuyên tim làm lại từ thế sự vô thường, nghịch thiên trọng sinh kiếp này hắn quyết không phụ nàng cũng muốn nối lại duyên tình dang dở kiếp sự việc liệu có còn như trước kia, nàng có còn như trước kia, có còn yêu hắn nữa không? Mời các bạn đón xem truyện Nương Tử Cho Ta Một Cơ Hội Được Không?. Trong căn phòng tối, ẩm thấp, ánh sáng yếu ớt thỉnh thoảng chiếu xuống tạo nên cảm giác âm u, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng côn trùng kêu. Nhà ngục chỉ có mùi thối rửa, mục nát và còn có cả…… mùi máu phòng giam cuối cùng của mật thất có một bóng người đang vô lực gục trên sàn. Người này thân hìn nhỏ nhắn hẳn là nữ nhân, tóc đen rối bời, quần áo rách nát đầy những vết roi và thấm đẫm máu đỏ thẩm. Nữ nhân giật giật ngón tay rồi từ từ ngẩn mặt lên, tóc lại che đi một nữa khuôn mặt. Liễu Thê Thê ánh mắt đầy oán hận nhìn về phía cánh cửa sắt, tay muốn nắm chặt nhưng được vì tay chân của cô ta đã bị phế gần như không còn cử động được sao Tống Ngưng không chết? Tại sao?Ngày hôm đó, đáng lẽ, Tống Ngưng phải bị rơi xuống vực nhưng lại được Nam Cung Diệp Thần cứu mang đi mặc dù đã hôn mê. Khi cứu Tống Ngưng, Nam Cung Diệp Thần cũng đã giết chết hai hắc y nhân, cũng đánh nàng rơi xuống vực. Nghĩ là sẽ chết nhưng không ngờ rằng lại được cứu. Cứu? Hẳn là vậy. Vì người đó cứu nàng là để lăng nhục, hành hạ hôm sau khi Liễu Thê Thê bị đánh lăn xuống vực thì được Hoàng Phủ Hạo Thiên đem về giam trong địa lao này, hàng ngày chịu đủ loại tra tấn tàn bạo, đau khổ hơn cả cái cửa ngục bị mở ra ánh sáng chiếu vào chói cả mắt. Một bóng người chậm rãi đi về phí phòng giam Liễu Thê Thê. Nam nhân mặc hắc bào thêu kim long, gương mặt tuấn mĩ, góc cạnh rõ ràng, đầu đội kim quan, người mang khí chất đế vương cao cao tại thượng khác biệt hoàn toàn với địa lao âm u Phủ Hạo Thiên đứng trước cửa ngục nhốt Liễu Thê Thê, ánh mắt nhìn cô ta như nhìn một xác chết vậy. Giọng nói băng hàn lạnh thấu xương vang lên“Liễu cô nương rất thích ở đây đúng không? Ba ngày nữa cô phải đi khỏi đây rồi. Gia chủ là bổn vương có chút tiếc nuối, nay ta tặng cô nương một đại lễ xem như từ biệt vậy. Người đâu!”“Vương gia.”“Mở cửa, sắp xếp để bổn vương chăm – sóc’ Liễu cô nương thật – tốt’” TT *sởn da gà*“Vâng”Liễu Thê Thê từ khi thấy Hoàng Phủ Hạo Thiên lên tiếng đã hoảng sợ đến nỗi đôi mắt mở to, đồng tử co lại hết cỡ. Tên thị vệ mở cửa, kéo cô ta trói lên giá cây thập giá ý. Không, không, ba canh giờ trước nàng đã bị thị vệ đánh xong, vừa mới tỉnh lại thôi khi thị vệ trói cô ta lên giá xong thì lập tức có người mang một thùng nước vào. Liễu Thê Thê nhìn thấy nó càng hoảng sợ hơn. Cô ta biết đó là gì. Đó là nước muối và ớt, thêm thuốc của Nam Cung Diệp Thần và rất nhiều thứ có thể làm vết thương đau đớn gấp nhiều lần và lở loét, cơn đau hơn gấp trăm ngàn lần, đau tận xương vẻ mặt hoảng sợ của Liễu Thê Thê, Hoàng Phủ Hạo Thiên chỉ cười lạnh. Hắn không ngờ ả có thể làm cho thân tín tin cậy nhất của hắn phản bội lại hắn mà cũng chỉ vì ả đã cứu tên đó một lần khi đi làm nhiệm vụ. Cũng lần đó mà Ngưng Nhi bị ám sát ở biệt viện là vì tên đó đã hạ thuốc toàn bộ ám vệ và chỉ đường cho Liễu Thê Thê. Hừ… Nhưng tên đó cũng bị Nam Cung Diệp Thần “xử” chung với tên phản đồ của Sát các đã trộm Mị huyễn hương hạ thuốc Ngưng Nhi. Theo ám vệ của hắn báo cáo thì hình như là hai người bị hạ xuân dược “hắn” Nam Cung Diệp Thần mới chế ra nhưng một người thì bị nhốt chung với 10 nam nhân còn một người thì bị quăng vào chuồng toàn lợn nái. NB hình như ta đi xa quá, quay lại thôiLiễu Thê Thê bị hắt nước muối, đau xót khiến cô ta muốn hét lên nhưng miệng lại bị bịt nên chỉ có thể phát ra những tiếng “ưm…ưm” không thành đó là từng trận roi đau đớn khôn cùng. Những âm thanh “Chan…Chát…” khi roi đánh vào da thịt vang lên trong ngục yên tĩnh khiến người khác phải hoảng sợ. Nhưng những người có mặt ở đây trừ Liễu Thê Thê thì tất cả đều mặt đổi sắc mà canh giờ trôi qua, Liễu Thê Thê rốt cục cũng được thả ra khi chỉ còn nửa cái mạng. Hoàng Phủ Hạo Thiên không nhanh không chậm lấy trong tay áo ra một lọ sứ, rắc lên khắp người Liễu Thê Thê rồi phất tay áo bỏ mới chỉ là bắt đầu!Ba ngày sauLiễu Thê Thê đã được đưa ra khỏi ngục. Vết thương trên người cũng đã liền da lại nhưng nhìn vào vẫn rất dọa người. Gương mặt thì bị mái tóc xõa tung che di một nữa. Nhưng ngọn gió thổi qua làm bay một ít tóc có thể thấy gương mặt máu thịt lẫn lộn, huyết nhục mơ hồ vừa mới liền ít da lại, trông rất đáng sợ. Liễu Thê Thê bị ném lên xe ngựa chở đến nơi khác – địa ngục thứ hai của cô Thê Thê được đưa đến một nơi hoang vắng, vào một ngôi nhà đơn sơ, giản dị, trong ngôi nhà chỉ có một chiếc giường lớn và một chiếc bàn, một chiếc ghế vào một bộ ấm trà. Trong ấm trà đã được pha sẵn một ít trà nóng. Bị bỏ lại một mình Liễu Thê Thê rất sợ hãi, toàn thân đều run rẫy. Liễu Thê Thê vội rót một tách trà uống để bình tĩnh lại. Uống một hơi hết ly trà nên rất nhanh sau đó cô ta cảm thấy toàn thân nóng lên, cơ thể cực kì khó chịu như bị hàng ngàn con kiến gặm cắn, mắt dần trở nên mơ hồ. Cô ta nghe được tiếng mở cửa nặng nề sau đó là rất nhiều “nam nhân xinh đẹp” tiến về phía mình. Cô ta kéo thân thể rã rời tiến về phía “họ” rồi bắt đầu hoan vệ trong bóng tối nhìn một màn Liễu Thê Thê cùng một đám súc vật giao hoan thì chỉ cười lạnh khinh thường. Cô ta lại có thể lấy thân thể của mình đi quyến rũ những tên phản bội lại thiếu chủ, tên thị vệ kia phản bội lại Tam Vương gia, rồi cả hai tên sát thủ kia nữa. Thật đê tiện!Bây giờ cho cô ta ăn Mị huyễn hương chân chính mà thiếu chủ đã chế tạo thành công để cô ta “tận hưởng” thật tốt. Mị huyễn hương này tên như ý nghĩa, nó là xuân dược cao cấp có thể tạo ra ảo giác. Cho dù trước mắt ngươi là nam nhân xấu xí, sửu nữ hay động vật thì cũng sẽ trở thành tuấn nam, mỹ nữ trong mắt ngươi, ngươi sẽ hoan ái đến chết. Nhưng thiếu chủ nói còn muốn hành hạ cô ta nên mới giữ lại mạng cho cô ta. Ly trà lúc nãy cô ta uống trà không bao nhiêu nhưng Mị huyễn hương thì nhiều, vậy mà cô ta lại uống hết, theo tính toán của hắn thì có lẽ sẽ kéo dài như thế này suốt 7 - ******- -Một tháng sauKinh thành đệ nhất thanh lâuCăn phòng cuối dãy lầu thứ haiĐây là nơi “phục vụ” cho những kẻ có sở thích ngược đãi người khác khi hoan ái là SM ấy màTiếng “chát…chát…” của roi đánh vào da thịt vang khắp phòng một nữ tử xích lõa bị trói trên giường theo hình chữ “đại”. Đứng ở trước giường là một nam nhân tầm 40 – 50 tuổi, trong tay còn cầm chiếc roi da dính máu. Liễu Thê Thê trên giường miệng bị nhét vải nên không thể nói chỉ có thể “ưm…ưm…” cầu xin.“Sao nào? Tiểu mĩ nhân, thoải mái không? Đây là roi chế từ da rắn. Khi chế tạo còn gắn thêm những miếng sắt nhỏ rất tinh vi a. Thoải mái lắm đúng không?”Nghe những tiếng “ưm…ưm…” cầu xin của Liễu Thê Thê tên nam nhân lại lý giải thành “thoải mái…a” nên cầm roi tiếp tục quất vào Liễu Thê mỗi lần kéo roi lại thì sẽ nhìn thấy vết máu nhàn nhạt hiện lên làm cho nam nhân cực kì hưng một lúc lại thấy không còn thú vị nữa, nam nhân đặt roi lên bàn rồi cầm lấy chân nến đang cháy đi lại gần Liễu Thê Thê. Nhìn chân nến Liễu Thê Thê càng hoảng sợ không ngừng vùng vẫy, liên tục “ưm…ưm…” không ngừng. Thấy Liễu Thê Thê ầm ĩ như vậy, nam nhân nhíu mày nói“Không cần kích động đâu, ta sẽ thỏa mãn ngươi.”Sau đó cầm chân nến nghiêng lại để sáp nến nóng hổi vừa tan chảy rởi vào những vết thương đang rướm máu của Liễu Thê Thê.“Ưmmmmm….ưm…ô ô ô”Liễu Thê Thê đau đớn hét lên nhưng lại không thành tiếng, rồi lại thấp giọng nức tháng trước, khi tỉnh lại ả thấy mình trần truồng nằm bên cạnh một đám súc vật thì đã muốn chết rồi nhưng lại có người ngăn cản ả, người đó điểm huyệt rồi bẻ trật khớp hàm của ả, sau đó đem ả bán đến đây, căn dặn cho ả phục vụ những khách nhân biến thái nhất. Ả đã từng chịu những khổ hình hơn cả thế này lúc ả muốn chết đi để không phải chịu sự đau khổ này nữa nhưng luôn có người ngăn không cho ả biết đây là giúp Tống Ngưng trả thù ả NB một nửa thôi a, haiz…. Biết vậy lúc trước ả sẽ thành thật. Nếu lúc đó ả không lừa gạt Thẩm Ngạn. Nếu ả không quyến rũ người của Nam Cung Diệp Thần để trộm thuốc. Nếu ả không lợi dụng thị vệ của Tam Vương gia. Thì lúc này ả sẽ đang hạnh phúc sống với gia gia…sẽ….sẽ… Nhưng trên đời này không có thuốc chữa hối -********- -Biệt viện Thẩm PhủHoa viênThẩm Lạc và Thẩm Ngạn ở một bên đọc sách, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng hỏi non nớt của Thẩm Lạc. Nam Cung Diệp Thần thì đang phơi dược liệu rồi chạy đi phòng bếp sau đó lại chạy về. Hoàng Phủ Hạo Thiên ngồi đàn dưới gốc đào. Tống Ngưng đang xem sách, một lúc sẽ lại ngẩng đầu nhìn mọi người. Khung cảnh hài hòa, ấm Ngưng nhìn binh thư trong tay đột nhiên nhớ đến chuyện trước bị Liễu Thê Thê đẩy xuống vực được Nam Cung Diệp Thần cứu nhưng hắn lại điểm huyệt ngủ của nàng. Lúc tỉnh lại, nàng nhìn thấy đầu tiên chính là cảnh Nam Cung Diệp Thần và Hoàng Phủ Hạo Thiên đang giao đấu. Thái dương có chút đau nhức. Đưa tay xoa thái dương nàng lại nghĩ về một bóng bạch y nam tử trong giấc mơ của nàng vì nàng thấy Nam Cung Diệp Thần cũng mặc bạch y.“Diệp Thần, ta có thể khôi phục lại trí nhớ không?”Hai người trong phòng đều dừng tay lại ngạc nhiên nhìn nàng, sau đó Nam Cung Diệp Thần thản nhiên nói “Được”Nửa tháng sau, nàng khôi phục trí nhớ, tình cảm của nàng dành cho Thẩm Ngạn nàng cũng nhớ. Nhưng mà… tình cảm của Diệp Thần và Hạo Thiên nàng cũng biết. Người cứu nàng nhiều nhất là Diệp Thần nhưng Hạo Thiên lại là người luôn âm thầm bảo vệ nàng phía không muốn phụ một ai, không muốn làm tổn thương một ai. Nếu để nàng chọn một người mà hai người còn lại sẽ đau khổ, nàng làm không được. Nếu nàng bỏ đi, thì cả ba người và cả nàng cũng sẽ không hạnh phúc. Với nàng mà nói, như bây giờ đã là tốt lắm Ngưng lại ngẩng đầu nhìn mọi người đang cãi nhau ầm ĩ vì việc ai sẽ dạy Lạc Ngưng lại cúi đầu nhìn sách, khóe miệng mỉm cười ôn nhu, hạnh vậy có lẽ sẽ tốt hơn. Ebook Nương Tử Cho Ta Một Cơ Hội Được Không? của tác giả Liễu Ngọc BăngThể loại Trùng sinh, Đồng nhân, nam sủng nữ, nữ ngược tâm namBeta Liễu Nhược Giang, Trương Thiên Tuyết, Mộ Dung Thiên PhiNguyên tác Hoa tư dẫn chi Tận kiếp phù du“Nhân sinh như mộngTận kiếp phù du.”Kiếp trước nàng yêu hắn, bản thân lại cam tâm tình nguyện gả cho hắn, không còn cầm đao thương trên sa trường, nàng học cách trở thành nữ tử khuê phòng, vì hắn chăm con dưỡng cái. Đổi lại, hắn lạnh lùng, tàn nhẫn với nàng. Tay nàng là do hắn phế, con nàng chết hắn lại ung dung mà ôm ấp nữ nhân khác. Hắn đối với nàng mãi mãi cũng vô tâm. Cuối cùng, nàng chọn cách ở trong mộng ảo, bỏ mình, ra đi không vương vấn gì với trước hắn tuyệt tình, ngoan độc với nàng, hết lần này đến lần khác khiến nàng sống trong đau khổ, thương tâm mà chết. Mãi đến khi bức màng bí mật được hé lộ, hắn ân hận thì đã muộn. Thì ra người cứu hắn là nàng, người hắn đánh mất trái tim cũng là nàng nhưng hắn lại ngu ngốc không chịu thừa nhận. Hình bóng nàng đã sớm đi vào tâm hắn, bén rễ ở đó. Khi hắn hiểu được thì đã muộn. Sống không thể bên nàng thì hắn nguyện đoàn tụ cùng nàng nơi chính suối. Vạn tiễn xuyên tâm, hắn tử trận sa trường. Nếu có kiếp sau chỉ mong một đời một kiếp một đôi, chỉ nguyện làm uyên ương liền cánh không nguyện thành tiên, để hắn có cơ hội bù đắp cho nàng, yêu thương nàng lần thế sự vô thường, nghịch thiên trọng sinh kiếp này hắn quyết không phụ nàng cũng muốn nối lại duyên tình dang dở kiếp sự việc liệu có còn như trước kia, nàng có còn như trước kia, có còn yêu hắn nữa không?♪ Đoạn ngắn 1 Lập giao ước đêm động phòngTống Ngưng một thân giá y đỏ thẫm, nàng tựa tiếu phi tiếu nhìn Thẩm Ngạn“ Thẩm Ngạn ta có chuyện muốn nói với ngươi”Nàng như vậy khiến Thẩm Ngạn không khỏi nhíu mi“Chuyện gì?”Hắn bước đến gần nàng, đây là lần đầu hắn nhìn nàng mặc giá y xinh đẹp động lòng người như vậy, nội tâm lại bất an.“ Thật ra cũng không có gì, ta biết ngươi có đã sớm có người trong lòng mà ta cũng không muốn làm tiểu tam chi bằng ta cùng ngươi làm một giao ước như thế nào?”Nàng nhìn sắc mặt đen hơn đêm của hắn thì không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.“ Giao ước?” Thẩm Ngạn mím môi nhìn nàng, hai tay trong tay áo nắm chặt đến nỗi khớp cũng trắng bệch. Tống Ngưng nhìn hắn thêm vài lần mới nói tiếp“ Ừm… Liễu Thê Thê là người trong lòng ngươi ta đây không muốn vô sỉ như vậy cướp vị trí chính thê của nàng. Nhưng là hiện tại ta tạm thời ở lại phủ tướng quân. Sau một thời gian nữa, ngươi viết hưu thư cho ta rời đi. Đến lúc đó ngươi đi cầu độc mộc của ngươi ta đi đường lớn của ta. Ta có thể tìm một nam nhân thật lòng thương ta mà ngươi cũng được toại nguyện cùng người kia nha…”Hiện tại nàng đang mơ tưởng đến niềm vui ngao du sơn thủy cùng tình lang mà không biết rằng tâm hắn đang đau đớn, thống khổ. Không được, tuyệt đối không được, cho dù đem nàng nhốt lại hắn cũng quyết không để nàng rời khỏi hắn lần nữa.“ Không thể được” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.♪ Đoạn ngắn 2 Ghen với tiểu tam“ Hai người các ngươi là đang làm cái gì, hả???”Thẩm Ngạn cơ hồ tức giận muốn ngất xỉu, đây là cái tình cảnh khốn kiếp gì đây a! Hắn vốn vừa thắng trận liền ngày đêm không ngừng thúc ngựa trở về, hắn nhớ nàng đến phát điên rồi. Cư nhiên… cư nhiên đến nơi vừa vào phủ đã cho hắn nhìn thấy một màng nàng đang “ hồng hạnh xuất tường” đi “ trêu hoa ghẹo nguyệt”. Tay của nam nhân kia đang vòng qua eo nhỏ của nàng, thân thể hai người lại sát nhau gần như không một khe hở a. Thẩm Ngạn càng nhìn càng tức, lửa giận bùng phát, hắn còn chưa được ôm nàng đó, cái tên nam nhân kia dựa vào cái gì mà chiếm tiện nghi của nàng chứ. Khốn kiếp, dựa vào gương mặt đẹp một chút, thân thế cao hơn hắn một chút mà muốn cướp nương tử của hắn sao, ngươi mơ đi, cho dù tạo phản hắn cũng không cho phép chuyện đó xảy ra.♪ Đoạn ngắn 3 ghen với tiểu tứThẩm Ngạn lần đầu làm điểm tâm muốn đem cho A Ngưng của hắn nếm thử. Nhưng vừa đến cửa liền nghe thấy tiếng nói cười “mờ ám” từ bên trong truyền ra“ Đừng… Ngươi nhanh như vậy làm gì a..”“ Ha…ha…tại ngươi chậm thôi a” một giọng nam trầm thấp dễ nghe“ Ngươi còn cười nữa, ta bỏ mặc ngươi”“ Ha…ha…được rồi, tiếp tục” đoạn này thử sự “trong sáng” của mọi người chứ ta rất trong sáng aThật sự nghe không được nữa, Thẩm Ngạn sắc mặt âm trầm, khí lạnh lan tỏa toàn thân, hùng hổ mang một thân sát khí đá cửa vào. Cửa vừa mở, Thẩm Ngạn nhìn tình cảnh bên trong lãnh khí càng dày đặc hơn. Chỉ thấy Tống Ngưng đang cùng cái tên thần y họ Nam Cung chết tiệt kia đang ngồi sát nhau, tay của hắn’ còn ôm vai Tống Ngưng, hai người đang cùng xem một quyển sách. Thẩm Ngạn thật sự không thể nhìn được nữa, đặt mạnh đĩa bánh lên bàn, đưa tay kéo Tống Ngưng về phía mình, tách hai người ra. Nhìn cánh tay lúc nãy ôm vai Tống Ngưng cứng đờ trên không trung, Thẩm Ngạn nhướng mày cười đắc ý với Nam Cung Diệp Thần.* Thông báo văn án có MỘT SỐ yếu tố lừa tình mong cân nhắc trước khi đọc*

nương tử cho ta một cơ hội được không