Tất cả sẽ có trong truyện ngôn tình "lấy chồng bạc tỷ". 5 chương mới nhất truyện Lấy Chồng Bạc Tỷ Chương 999 - Dài như trời đất [kết thúc] Chương 998 - Giang nhung và trần việt Chương 997 - Cuộc đời như vở kịch Chương 996 - Xem phim Chương 995 - Hẹn hò như người yêu bình thường Danh sách chương truyện Lấy Chồng Bạc Tỷ
Lấy Chồng Bạc Tỷ - (Chương 979) - Tác giả Mộc Thất Thất Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
DS Chương Đọc Truyện. Nội dung truyện LẤY CHỒNG BẠC TỶ . Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ xảy ra ví dụ như Giang Nhung mong muốn có cuốc sống bình thường nên đồng ý gả cho một người đàn ông bình thường. Nhưng người đàn ông bình thường ấy lại trở thành
Chương 273: Sao Lại Có Sự Trùng Hợp Đến Vậy! Lấy Chồng Bạc Tỷ. 9/10. 9.4M. Cô bước chân lên xe hoa về nhà chồng, nhà chồng cô chưa một lần biết mặt, chưa một lần nhìn thấy Gia đình hắn giàu có, hắn ăn chơi trác tán, hắn chết trong một lần đua xe tại trường
Chương 1: Hôn nhân chớp nhoáng; Chương 2: Boss lớn thần bí; Chương 3: Những ngày sau kết hôn; Chương 4: Đừng dễ dàng nói lời chia tay; Chương 5: Chồng mới cưới quan tâm; Chương 6: Ngài tổng giám đốc lạnh lùng; Chương 7: Anh sẽ ghen; Chương 8: Không có tình cảm làm cơ sở
. Giang Nhung vừa bước vào nhà hàng đã thấy Giang Hân ngồi ngẩn ngơ ở đó. Ba năm không gặp, Giang Hân vẫn dịu dàng yếu đuối y như trong trí nhớ của cô. Khi Giang Nhung chỉ còn cách Giang Hân vài bước thì cô ta ngẩng đầu lên nhìn cô rồi mỉm cười, "Nhung Nhung, em đến rồi đó à." "Ừ." Giang Nhung đáp một cách lạnh nhạt, thì ra khi gặp lại Giang Hân cô có thể bình tĩnh đến thế, giống như người đối diện không phải kẻ khởi xướng mọi chuyện ba năm trước. Giang Hân nói, "Chị gọi mấy món em thích đấy, gạch cua này, vây cá, còn..." "Tôi ăn trưa rồi mới đến, chị bảo muốn nói cho tôi chuyện của mẹ cơ mà, có gì cứ nói thẳng luôn đi." Giang Nhung không nể tình mà ngắt lời cô ta, cũng không hề hối hận khi thấy ánh mắt thất vọng của Giang Hân. Năm đó, Giang Hân cũng quỳ trên đất xin lỗi cô với ánh mắt đáng thương ấy, nhưng sau đó thì sao? Chuyện cũng đã qua, Giang Nhung cũng chẳng muốn khơi lên, song cô không thể quên được những điều mà Giang Hân đã làm. "Lần này là bố bảo chị đến tìm em." Thấy thái độ Giang Nhung không quá vui vẻ, Giang Hân cũng không vòng vo nhiều. "Ha." Giang Nhung cười lạnh. Truyện được cập nhập trên app mê tình truyện! Bố à? Cô sắp quên mình cũng có bố rồi cơ đấy. Giang Hân nói tiếp, "Bố mong em theo chị về Kinh Đô." "Còn gì nữa không?" Giang Nhung vẫn lạnh nhạt như trước. Không một ai hỏi han đến cô trong suốt ba năm kể từ khi cô rời khỏi Kinh Đô. Giờ hết Cù Mạnh Chiến rồi đến bố muốn cô quay về, không cần tốn quá nhiều thời gian suy nghĩ cũng biết chuyện gì đã xảy ra. "Nhung Nhung..." Giang Hân mấp máy môi, khóe mắt ngấn lệ nhìn cô, "Chị bị sảy thai, sau này cũng không thể có thai tiếp được nữa, chị không thể sinh người nối dõi cho nhà họ Cù..." "Nên ông ta muốn tôi về để sinh con cho nhà họ Cù hả?" Giang Nhung bình tĩnh nói ra sự thật. Tuy bề ngoài cô vẫn bình tĩnh song vẫn sẽ đau lòng, dù cô không muốn thừa nhận nhưng ông ta vẫn là bố đẻ của cô. Ông ta đã từng là người chồng người cha yêu thương vợ con, gia đình họ đã từng vô cùng hạnh phúc bên nhau, không màng danh lợi. Nhưng bố bây giờ đâu còn như vậy nữa, giờ ông ta coi thường vợ mình, còn coi con gái mình như công cụ để đạt được lợi ích cho bản thân. Giang Nhung khá chắc rằng bố mình biết chuyện xảy ra giữa Giang Hân và Cù Mạnh Chiến. Nhưng đằng nào cũng là con gái nhà mình, ai làm dâu nhà họ Cù chẳng như nhau, chỉ cần bám chắc lấy cây đại thụ ấy là được. Tuy cô đã đính ước với Cù Mạnh Chiến song vì tuổi còn nhỏ, lại bề bộn công việc, chuyện tình cảm hai người cũng không có tiến triển mấy. Bố còn từng ám chỉ với cô phải mau mau làm chuyện chăn gối với Cù Mạnh Chiến, có vậy mới nắm chắc được trái tim hắn ta. Giang Nhung có suy nghĩ của riêng mình, cô cho rằng nếu tình cảm giữa hai người mà cần đến quan hệ thể xác để duy trì thì chẳng kéo dài được bao lâu. Lần nào bố cũng bị cô nói cho nghẹn họng không biết trả lời sao. Giang Hân vừa về nước không lâu đã mang thai con của Cù Mạnh Chiến, đây hẳn là một tin tuyệt vời với bố cô. Giang Hân sinh ra người nối dõi cho nhà họ Cù, quan hệ giữa hai nhà cũng gắn bó khăng khít hơn, sau này sẽ không còn ai dám coi thường nhà họ Giang nữa. Vì thế họ mới hủy hôn ước giữa cô và Cù Mạnh Chiến rồi gả Giang Hân vào nhà họ Cù. Lúc đó bố đã nói với cô thế này, ai bảo mày vô dụng, đàn bà mà không biết sinh con. Giờ Giang Hân mất đứa trẻ, tương lai cũng không thể có thai, vậy nên bố cô mới chú ý đến cô. Giang Nhung nghĩ mà thấy kinh tởm. Cô đáp, "Nhờ chị về nói với ông ta sau này đừng tính toán bắt tôi làm gì nữa. Tôi không có người bố như ông ta." Giang Hân dịu dàng khuyên bảo, "Nhung Nhung, chị biết em là một cô gái mạnh mẽ tự lập, chắc chắn em sẽ không nghe theo sắp xếp của bố." Cô ta rất hiểu tính cách của Giang Nhung, em gái cô ta tính tình ngay thẳng, không chấp nhận bất kỳ việc sai trái nào. Ngay cả từ mặt bố đẻ Giang Nhung còn dám, nề hà gì Cù Mạnh Chiến đã từng phản bội tình cảm của cô kia chứ? Vì Giang Hân hiểu Giang Nhung nên biết Giang Nhung sẽ không ngoan ngoãn nghe lời bố và quay về Kinh Đô với cô ta, thế nên cô ta mới tới Giang Bắc khuyên cô. Nhưng nói đúng ra phải là cô ta đến để xác nhận suy nghĩ của Giang Nhung có đúng như những gì cô ta suy tính hay không. Nếu để Giang Nhung quay về Kinh Đô, quay về bên cạnh Cù Mạnh Chiến, vậy cô ta là gì chứ? Trước giờ bố cô ta đều thuận theo nhà họ Cù, Cù Mạnh Chiến đối xử tốt với Giang Nhung và bố sẽ chỉ quan tâm đến nó thôi. Lúc đó cô ta sẽ không còn chỗ đứng trong nhà họ Giang. Cô ta sẽ dẫm lên vết xe đổ ba năm trước của Giang Nhung, sao cô ta có thể để yên cho Giang Nhung quay về được. Giang Nhung biết Giang Hân vẫn còn nhiều điều muốn nói nhưng cô không hỏi, chị ta nói thì cô nghe thôi, còn cô không có hứng thú muốn biết. Giang Hân nhấc chiếc túi đặt trên ghế lên, cố tình hướng logo của túi về phía Giang Nhung như thể hiện đây là một chiếc túi hàng hiệu mấy chục chiệu. Còn chiếc túi mà Giang Nhung dùng là của một hãng không có tiếng tăm trong nước, chỉ mấy triệu là cùng. Giang Hân như khoe mẽ mà loay hoay chiếc túi một lúc mới rút ra một tờ chi phiếu để lên bàn, đẩy về phía Giang Nhung. Cô ta cười, "Nhung Nhung, tờ chi phiếu này trị giá mười sáu tỷ. Số tiền ấy cũng đủ để ai đó mua một căn nhà trong thành phố, chỉ cần sống tiết kiệm một chút thì không cần đi làm cũng có thể sống cả đời." Thì ra mục đích cô ta đến Giang Bắc là muốn cô cầm tiền rồi đi khỏi đây. Giang Nhung cảm thấy thật nực cười, "Giang Hân, chị định đuổi tôi đi chỉ với mười sáu tỷ này hả?" Giang Hân giật mình chớp mắt, vờ như vô tội, luống cuống nhìn Giang Nhung. Giang Nhung không thèm để tâm đến cô ta mà nói tiếp, "Nếu tôi về Kinh Đô rồi sinh con cho Cù Mạnh Chiến, nhà họ Cù chắc chắn sẽ không bạc đãi tôi. Nói không chừng ông cụ nhà ấy còn vui vẻ mà trích cổ phần công ty cho cháu nội nữa, tôi là mẹ cũng được thơm lây. Lúc ấy thì thiếu gì mười sáu tỷ của chị nữa?" Nếu tính khả năng làm người khác phải kinh tởm thì Giang Nhung cũng chẳng thua kém gì ai đâu. "Nhung Nhung, sao em có thể..." Giang Hân vờ như không thể cố mỉm cười được nữa, cô ta cắn khẽ môi dưới, làm ra vẻ đáng thương như sắp bật khóc đến nơi.
“Giang Nhung, đây là thẻ ngân hàng của tôi, mật mã là 131224. Trong nhà cần mua thêm gì thì em cứ mua." Đã mấy tiếng trôi qua, nhưng bên tai Giang Nhung vẫn còn văng vẳng những lời mà chồng mới cưới nói lúc đưa cho cô tấm thẻ ngân hàng trước khi ra ngoài vào buổi sáng. Nói thật lòng, những gì cô biết về người đàn ông này cũng chính là chồng cô bây giờ, thực sự ít ỏi đến đáng thương. Ngoại trừ việc anh tự nói với cô rằng anh họ Trần tên Việt thì cô hoàn toàn không biết chuyện gì khác, ngay cả trong nhà anh có những ai cô đều không biết. Giang Nhung cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí mà lại dám đăng ký kết hôn với một người đàn ông mới chỉ gặp mặt hai lần. Email Website Fanpage
Giang Nhung xấu hổ đến mức cả người đều đỏ rực lên, giờ cô chỉ muốn vùi đầu xuống nước. Thế nhưng vừa nghĩ đến sự ân cần và yêu thương của anh đêm nay, trái tim Giang Nhung lại như đang rộn ràng hạnh phúc. Có một người mẹ yêu thương mình đến như thế, lại lấy được một người chồng ân cần săn sóc như thế, Giang Nhung cảm thấy, có lẽ những ngày tháng cực khổ trước đây là khảo nghiệm của ông trời, để cô phải trải qua sóng gió bão tố mới thấy được cầu vồng. Mẹ và Trần Việt chính là hai cầu vồng đẹp nhất mà cô gặp được sau biết bao gian khổ, cô nhất định phải cùng họ sống hạnh phúc trong những ngày tháng sau này. Cuộc sống sau này, có mẹ, có chồng, có thể còn có những đứa con ngoan ngoãn, chỉ nghĩ thôi cũng khiến cô hạnh phúc dạt dào rồi. So với Giang Nhung, Trần Việt không chỉ cảm thấy kích động mà còn xen lẫn nhiều cảm xúc khác. Trước đây có rất nhiều phụ nữ chủ động lao vào vòng tay của Trần Việt, nhưng anh chưa bao giờ có ham muốn với bọn họ. Chỉ có Giang Nhung là khác biệt, anh muốn lấy cô làm vợ, sau đó chân chính chiếm lấy cô, đánh dấu chủ quyền của anh lên người cô, rồi danh chính ngôn thuận chăm sóc cô. Nhưng tại sao lại muốn danh chính ngôn thuận chăm sóc cô? Trong khoảng thời gian này, Trần Việt cũng suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này nhưng lại không nghĩ ra đáp án, có lẽ là vì sự kiên cường của chính con người cô đã thu hút anh. Nhưng hôm nay anh mới hiểu ra, đối với anh, Giang Nhung hoàn toàn khác với đám phụ nữ kia, anh không chỉ muốn thương cô, mà còn muốn yêu cô tha thiết. Cũng giống như đêm nay, theo từng cơn sóng triều, anh dịu dàng và mạnh mẽ chiếm lấy cô, cảm nhận cô, khiến cô chân chính trở thành vợ của anh. Lúc này cô đang bình yên nằm bên cạnh anh với hơi thở đều đều và bình thản, khuôn mặt xinh đẹp vẫn đỏ như gấc, người cô bị dấu hôn của anh phủ kín. Ngắm nhìn một hồi, Trần Việt không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng liên tục nhấp nhô, anh rất muốn “ăn” cô thêm một lần nữa. Nhưng Trần Việt hiểu rõ, cơ thể của một cô gái vừa trải qua đêm đầu tiên không thể chịu nổi thêm một lần nữa. Thế là anh mạnh mẽ dằn xuống khao khát muốn “ăn” cô, sau đó dịu dàng ôm cô vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn, trong lòng không ngừng kêu gọi tên cô. Giang Nhung! Cuối cùng em đã thật sự trở thành vợ anh rồi! Ngày hôm sau. Lúc Giang Nhung tỉnh lại, mặt trời đã lên cao, cô khẽ cử động một chút thì cảm thấy cả người ê ẩm như vừa bị một chiếc ô tô cán qua, mọi khớp xương đều đau đến rã rời. “Ui!” Cô cau mày, rên lên một tiếng. “Dậy rồi à!” Người đàn ông ấy vẫn ăn mặc rất tươm tất ngồi bên cửa sổ đọc báo như ngày thường, bỗng anh quay đầu lại, lặng lẽ ngắm nhìn cô. “Ừm.” Giang Nhung rầu rĩ đáp một tiếng. Người đàn ông này sao lúc nào cũng trưng cái bộ mặt bình thản đó hả, dường như tối qua người điên cuồng chiếm lấy cô không phải anh vậy. Trần Việt đứng dậy bước về phía cô, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú, “Nếu không khỏe thì đừng dậy, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi đi, anh sẽ cho vệ sĩ bảo vệ mẹ vợ.” Căn phòng vẫn còn dấu vết của đêm điên cuồng hôm qua, nhất là khi anh bước tới, cô như cảm thấy hơi thở của anh lại một lần nữa chiếm lấy mọi giác quan của cô. Giang Nhung đỏ mặt không nói nên lời. “..” Trần Việt lại nói tiếp, “Tối qua anh hơi quá sức, lỡ làm đau em rồi, lần sau anh sẽ cẩn thận hơn.” Mấy lời như thế mà người đàn ông này vẫn nói với vẻ mặt nghiêm túc cho được, đến mức cô cảm thấy dường như anh đang bàn công việc với cô chứ không phải đang nói chuyện âu yếm riêng tư giữa hai người vậy. Giang Nhung đưa tay véo một cái bên eo anh, “Tên khốn.” Tối hôm qua cô lấy hết can đảm mới dám nhào lên người anh, hôm nay tỉnh lại cô lại xấu hổ đến mức muốn nhảy xuống cái lỗ nào đó, nhất là khi nhớ về sự chủ dộng dạn dĩ tối hôm qua của mình. Thế mà anh còn nói những lời mờ ám khiến đầu óc người ta phải suy nghĩ lung tung như vậy, có phải anh muốn cô xấu hổ chết không hả? Tối hôm qua cô hoang dại như một con mèo hoang, bây giờ lại xấu hổ không dám ngẩng mặt, càng không dám nhìn vào mắt anh. truyện được mua bản quyền từ tác giả up trên app mê tình truyện Thấy vẻ thẹn thùng của cô, Trần Việt không khỏi cười gian. Anh cúi đầu hôn lên gò má đỏ ửng của cô, “Vậy thì cứ thế đi nhé, hôm nay em nằm nghỉ đi, anh đi lấy gì đó cho em ăn.” “Không muốn ăn.” Cô kéo vạt áo của anh, cúi đầu đỏ mặt đáp, “Anh ơi, em muốn anh ôm em một lát.” Cô rất hy vọng buổi sáng thức dậy trong lòng của anh, chứ không phải anh vẫn ngồi bên cửa sổ đọc báo như ngày thường, nó khiến cô cảm thấy dường như chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ. “Ừm.” Trần Việt ôm lấy cô, mũi hít lấy mùi hương cơ thể cô. Cô bé ngốc này, cô chắc chắn không biết cô quyến rũ đến mức nào, dù chỉ là một cái ôm cũng khiến anh bùng lên khao khát muốn đè lên người cô. Đêm qua anh hai lần chiếm lấy cô, giờ ngọn lửa vẫn luôn ấp ủ trong người chỉ chực chờ bùng lên, cơ thể của anh đang hò hét muốn nhào tới tiếp tục muốn cô. Nếu không phải anh có sức kiềm chế cao, vì thương yêu mà tối qua tha cho cô, thì giờ cô làm gì còn sức giày vò anh thế này. Giang Nhung cựa quậy trong lòng anh, nhỏ giọng nói, “Ông Trần ơi, sau này sáng nào anh cũng phải ôm bà Trần như thế này đó.” Ngọn lửa trong người Trần Việt vốn còn chưa dập tắt được, giờ mới sáng sớm lại bị Giang Nhung không biết vô tình hay cố ý trêu chọc, nỗi khao khát trong Trần Việt lại reo hò nổi dậy. Cô đã nghỉ ngơi cả một buổi tối, trông tinh thần có vẻ rất tốt, chắc hẳn có thể làm thêm một lần nữa… Trần Việt thuận thế đè xuống cắn lấy vành tai cô, giọng nói anh vô cùng dịu dàng, “Bà Trần à, sau này sáng nào cũng phải để ông Trần yêu em thế này đấy.” Giang Nhung thẹn thùng không biết nói gì, nhưng vừa nghĩ tới mỗi sáng anh lại yêu cô như thế, tâm trạng cô lại trở nên hưng phấn. Sau đó, đến khi bà Trần có thể thoát khỏi ông Trần đã là chuyện của hai tiếng sau. Ngồi trên bàn ăn, Giang Nhung nhìn vẻ mặt sung sướng của Trần Việt mà không khỏi mắng thầm, “Đúng là sói đội lốt người!” Trước đêm qua, cô vẫn cảm thấy anh là một quân tử đứng đắn, cô dâng tận miệng mà anh vẫn điềm nhiên như không, còn đuổi cô đi. Nhưng sau đêm qua, nhất là buổi sáng hôm nay, hình tượng của người đàn ông này trong lòng cô đã sụp đổ hoàn toàn. Vừa nghĩ tới chuyện vừa rồi, khuôn mặt xinh đẹp của Giang Nhung lại nóng phừng phừng, ngay cả nhìn Trần Việt cũng không dám, chẳng lẽ Trần Việt trước đây là kẻ kinh nghiệm đầy mình hay sao mà kiểu nào cũng nghĩ ra được, còn bắt cô phải cầu xin anh. Đúng là đáng ghét! Vừa nghĩ như thế, khóe miệng bỗng cảm nhận được một cái chạm dịu dàng, Giang Nhung lập tức giật mình tránh sang một bên. “Miệng dính sữa kìa.” Anh giơ đầu ngón tay dính sữa của mình lên trước mặt cô, “Anh giúp em lau mà.” Trắng trắng, dính dính… Á á á á… Giang Nhung chỉ muốn đánh cho mình hai bạt tai, cô lại nghĩ đi đâu rồi vậy, sao đầu cô lúc nào cũng nghĩ tới mấy thứ lung tung thế. Sữa thì là sữa thôi, sao cô lại liên tưởng tới Trần Việt chứ. Thôi rồi, Giang Nhung vốn không muốn suy nghĩ lung tung nhưng lại không thể khống chế được, cứ như thế này thì hôm nay chắc chắn không ra khỏi cửa nổi rồi.
Đọc truyện Lấy chồng bạc tỷ-Giang Ninh full cập nhật chương nhanh nhất trên Cuộc sống đúng là luôn có những bất ngờ mà chúng ta không bao giờ đoán trước được. Giống như cái cách Giang Nhung không đoán trước được mình thế nhưng chỉ mong muốn có một cuộc hôn nhân bình thường, với người đàn ông gia cảnh bình thường. Thế nhưng sao người đàn ông ấy lại biến thành người thừa kế duy nhất của tập đoàn Đế Quốc giàu nhất châu Á thế này? Đáp án sẽ có trong 999 chương của “lấy chồng bạc tỷ” mời các bạn ghé đọc trên Vietwriter. Nữ chính của “Lấy chồng bạc tỷ” là Giang Nhung - nhân viên phòng nghiệp vụ của công ty Sáng Tạo Mới. Cô là một cô gái bình thường trong vô vàn những cô gái bình thường khác. Ngoài nghiệp vụ trong công việc được đánh giá là tốt ra còn lại mọi thứ của cô đúng là không lấy gì làm đáng tự hào cả. Cô còn là kẻ bị người nhà vứt bỏ, bị người đàn ông mình yêu phản bội, người chị cả mình tôn kính cướp đi bạn trai. Từ một cô gái hạnh phúc biến thành một kẻ có nhà mà không thể về. Một ngày đẹp trời, trên con đường kén chồng lần thứ N, Giang Nhung được người bạn thân Lương Thu Ngân giới thiệu cho một anh mang tên Trần Việt. Từ lần gặp mặt đầu tiên, Giang Nhung đã ấn tượng với anh bởi phong cách ăn mặc thời thượng, giọng nói cuốn hút, dễ nghe và hết sức lịch sự. Tuy nhiên, cô cũng không đặt niềm tin quá nhiều vào lần xem mắt này bởi cô đã từng thất bại khá nhiều ở các lần trước. Thế nhưng, hai ngày sau cô lại nhận được điện thoại của Trần Việt, anh hẹn cô đi ăn cơm. Lại hẹn cô cùng đi “đăng ký kết hôn”. Đăng ký kết hôn ư? chỉ sau vài lần gặp? Vậy mà Giang Nhung cũng lại đồng ý. Có lẽ từ cái gật đầu đồng ý ấy, Giang Nhung cũng chưa từng nghĩ nhờ nó mà cuộc sống của cô bước sang một trang mới hoàn toàn khác. Về nam chính, anh là Trần Việt, người thừa kế tài năng của tập đoàn Đế Quốc giàu nhất Châu Á. Anh cũng là tổng giám đốc thần bí mới nhận chức của công ty công nghệ Sáng Tạo Mới. Anh đẹp trai, đa tài là nam thần trong mắt các cô gái. Anh lại vì đối tác giới thiệu mà chấp nhận đi xem mặt. Lại vì biểu hiện của cô gái trước mặt kia mà yêu cô từ cái nhìn đầu tiên. Anh ngỏ lời cầu hôn cô khi cô chưa cả biết anh là ai ngoài cái tên Trần Việt. Nhưng anh lại biết rất rõ quá khứ của cô. Lấy chồng bạc tỷ chính là một câu chuyện ngôn tình tiêu biểu của thể loại ngôn tình cưới trước yêu sau. Nam chính Trần Việt bề ngoài lạnh lùng, được người người mệnh danh là “tổng giám đốc mặt than” nhưng chỉ Giang Nhung biết vẻ dịu dàng của anh chỉ dành cho người phụ nữ duy nhất là cô. Lấy nhau rồi yêu nhau say đắm. Tình yêu của họ cũng không thiếu những thử thách, yêu thương, hiểu lầm, tan vỡ rồi nối lại. Nhưng có một điều chưa bao giờ thay đổi là tình yêu của Trần Việt dành cho Giang Nhung. Anh từng đứng trước mặt mẹ cô và nói “cháu chỉ quan tâm đến tương lai cô ấy và cô ấy là vợ cháu”. Anh biết hết mọi quá khứ ê chề của cô nhưng điều đó chỉ càng làm anh thương cô hơn. Cô cũng vì anh mà từ bỏ thân phận, chấp nhận ly hôn với anh mang theo đứa con đến một đất nước hoàn toàn xa lạ. Tình yêu của họ là sự chấp nhận hy sinh chỉ mong đối phương được bình an, hạnh phúc. Đó là kiểu tình yêu bao dung mà mỗi cô gái đều mong muốn ở người đàn ông của mình. Không chỉ thế, lấy chồng bạc tỷ còn là câu chuyện tình yêu đẹp của cặp đôi Trần Nhung Nhung và Nam Cung Dương Diêu Liệt. Tình yêu của hai con người tưởng chừng không bao giờ có thể đứng chung. Anh là Nam Cung Liệt, là tổng thống nắm giữ quyền lực tối cao của đất nước A. Cô là Trần Nhung Nhung con gái cưng của ông chủ tập đoàn Thịnh Thế, cũng là người thừa kế hợp pháp của Thịnh Thế - một đế quốc kinh tế của Châu Á. Ngày bé, vì xảy ra biến cố lên anh lưu lạc đến Trung Quốc và học chung lớp mẫu giáo với cô. Anh thế nhưng nảy sinh tình cảm với cô bé đáng yêu Nhung Nhung này từ khi chỉ còn là đứa trẻ. Trở về nước, leo lên vị trí tổng thống được nhiều người mơ ước. Mọi người đều nói anh đi đến bước đường này bởi anh không có nhược điểm. Nhưng chỉ có Nam Cung Dương và trợ lý của anh Bùi Diệc Phi biết anh có một điểm yếu trí mạng mang tên Trần Nhung Nhung. Cô là Trần Nhung Nhung - bảo bối của nhà họ Trần được bố mẹ và anh cả chiều chuộng hết mực. Thế nhưng hình ảnh cậu bé theo cô đi học từ bé, hết lòng chiều chuộng cô, người mà cô gọi là Anh Liệt vẫn chưa từng phai mờ trong tâm trí của cô. Cô đi khắp mọi nơi tìm anh. Tình cờ, tại nước A, cuối cùng cô cũng tìm thấy anh. Nhưng cô chưa từng nghĩ anh Liệt của cô lại chính là vị tổng thống cao cao tại thượng của đất nước này. Họ nhận ra nhau nhưng không thể gặp nhau, không thể quang minh chính đại yêu nhau bởi nếu điều đó xảy ra cô chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm bởi anh là người đã có vị hôn thê. Tình yêu của Trần Nhung Nhung và Nam Cung Dương là loại tình yêu khắc cốt ghi tâm, thanh mai trúc mã và hết sức ngọt ngào. Anh chưa từng từ chối bất kỳ yêu cầu gì của cô. Anh cũng vì cô mà từ bỏ địa vị tổng thống một đất nước để đến Trung Quốc xa xôi trở thành một vị tổng giám đốc bé nhỏ. Có lẽ chính tuyến nhân vật phong phú, truyện tái hiện tình yêu của cả hai đời giúp độc giả của “lấy chồng bạc tỷ” không hề cảm thấy nhàm chán với từng câu từ của truyện. Vậy chàng trai tổng thống Nam Cung Dương đã rũ bỏ thân phận tổng thống của mình như thế nào? Tổng giám đốc Trần cao cao tại thượng liệu có dễ dàng chấp nhận dâng con gái mình cho Diêu Liệt Nam Cung Dương? Câu chuyện tình cảm của hai cặp đôi nhân vật chính sẽ diễn ra thế nào? Tất cả sẽ có trong truyện ngôn tình “lấy chồng bạc tỷ”.
Trần Việt vốn tưởng rằng sau khi bắt Thẩm Văn Tuyên lại rồi xử lý hết tay sai bên cạnh ông ta, sẽ có thể thở phào một hơi, anh có thể sống thật tốt với Nhung Nhung lớn nhỏ. Vậy mà Thẩm Văn Tuyên bất ngờ chết đi, sau lưng lại xuất hiện thêm một tên hung thủ thần bí khó lường. Chiến Niệm Bắc quản lý quân khu Giang Bắc, ai cũng biết nơi đó canh phòng nghiêm ngặt, muốn lặng lẽ lẻn vào, chỉ có thập tử nhất sinh. Nhưng mà, lại có người giết người tại quân khu Giang Bắc nơi Chiến Niệm Bắc quản lý, không những giết người, mà còn làm rất trót lọt, khiến người ta không thể tra ra một chút manh mối nào. Không biết tên hung thủ này là người của quân đội nước A, hay là người của quân khu Giang Bắc? Nếu như là người của quân đội nước A, có thể lẻn vào quân khu Giang Bắc để giết người, xem ra mấy năm nay bọn họ đã thâm nhập tìm hiểu quân khu Giang Bắc không ít. Đoán chừng bọn họ từng giờ từng phút đều đang quan sát nhất cử nhất động của Chiến Niệm Bắc. Nếu như là người của quân khu Giang Bắc giết người, thì vì sao người này lại muốn giết chết Thẩm Văn Tuyên, hung thủ có thể là nội gián đã ẩn náu nhiều năm trong quân khu Giang Bắc hay không? Nghĩ tới chuyện này, Trần Việt duỗi tay tìm kiếm, sờ soạng vài cái mới đụng đến điện thoại di động để ở một bên, chuẩn bị gọi một cuộc điện thoại cho Chiến Niệm Bắc, bàn bạc với anh ta mấy vấn đề quan trọng. Di động vừa đến tay đột nhiên bị người khác chặn ngang cướp đi, âm thanh khó chịu của Giang Nhung vang lên bên tai anh “ Ba của Trần Nhạc Nhung, không phải đã nói anh phải nghỉ ngơi thật tốt, không được bận rộn chuyện khác hay sao, anh lại quên mất rồi à?” “Có chút việc, cần phải gọi điện bàn bạc với Chiến Niệm Bắc một chút.” Đối diện với một Giang Nhung bá đạo như vậy, Trần Việt thật sự không có cách nào với cô. Giang Nhung nhét Trần Nhạc Nhung vào trong người Trần Việt “Nhung Nhung, con ở đây nói chuyện phiếm với ba đi. Trông chừng ba, không được cho ba làm việc khác. Nếu như ba có làm việc khác, con phải lập tức lớn tiếng gọi mẹ. “Ba, ba phải ngoan.” Tiểu Nhung Nhung ngồi ở trong lòng Trần Việt, trừng lớn đôi mắt to trong veo như nước, nhìn Trần Việt không chớp mắt. Cô bé là được mẹ phái tới để theo dõi ba, để cho cơ thể của ba nhanh khỏe hơn, cô bé tuyệt đối không thể thả lỏng. “Được được được…… Ba không quan tâm chuyện gì nữa, nghe lời Nhung Nhung lớn nhỏ của ba, nằm dưỡng thương thật tốt.” Đối với Trần Việt mà nói, còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện làm cho Nhung Nhung lớn nhỏ của anh vui vẻ chứ? Mục đích chính của tất cả những gì anh làm, chính là để cho Nhung Nhung lớn nhỏ của anh sống tốt, để hai người vui vẻ mỗi ngày. Nếu anh khăng khăng muốn đi làm việc khiến cho Nhung Nhung lớn nhỏ không vui, thì anh bận rộn như vậy có ý nghĩa gì nữa? Đương nhiên, chuyện mà Trần Việt có thể nghĩ tới, bản thân Chiến Niệm Bắc lớn lên trong quân khu Giang Bắc sao có thể không nghĩ tới. Sau khi nghe xong hai manh mối quan trọng, hiển nhiên Chiến Niệm Bắc có thể nghĩ ra ai là người có động cơ giết người, suy nghĩ của anh ta tình cờ trùng hợp với Trần Việt. Tên hung thủ giết người này, hoặc là nội gián ẩn náu trong quân khu Giang Bắc, hoặc chính là người của quân đội nước A. Sau khi đưa ra kết luận này, Chiến Niệm Bắc lập tức dặn dò thân tín trong tay mình đi điều tra theo hai hướng đó. Trần Tiểu Bích vẫn luôn đi theo bên cạnh anh ta, tất cả phân tích của anh ta, cô ấy ở bên cạnh đều nhìn thấy. Khi Chiến Niệm Bắc nói người giết ông nội có thể là người trong quân đội nước A, người đầu tiên Trần Tiểu Bích nghĩ tới trong đầu chính là cậu Bùi. Nhưng lại suy nghĩ kỹ càng, cậu Bùi chỉ là người nước A, không có liên quan đến quân đội nước A, hắn cũng không có lý do sát hại ông nội. Trần Tiểu Bích lập tức loại trừ người mình nghi ngờ đầu tiên. Có lẽ là lúc ông nội còn sống gây thù chuốc oán quá nhiều, người muốn lấy mạng ông cũng quá nhiều, cho nên chỉ cần công khai thân phận của ông, người muốn giết ông lập tức tự mình tìm tới cửa. “Đi, đi theo tôi tới bộ phận pháp y xem đã có báo cáo kết quả xét nghiệm chưa?” Chiến Niệm Bắc đứng dậy, kéo Trần Tiểu Bích đi. Tay cô ấy bị Chiến Niệm Bắc nắm chặt, mạnh mẽ nắm chặt tay cô ấy như vậy, đem sức mạnh của anh ta truyền cho cô ấy qua đôi tay đang nắm chặt của họ, để cô ấy không rơi vào bên trong sự sợ hãi khi mất đi ông nội. Nhưng mà, Trần Tiểu Bích cũng không quên, cha anh ta là hung thủ giết hại cha mẹ cô ấy, ông nội còn bỏ mạng không rõ ràng trong địa bàn của anh ta, cho nên cô ấy và anh ta không có khả năng ở bên nhau. Nghĩ như vậy, Trần Tiểu Bích muốn buông tay Chiến Niệm Bắc ra, nhưng khi cô ấy ngẩng đầu nhìn thấy sườn mặt của anh ta, cô ấy lại do dự. Là anh ta! Là người đàn ông mà từ nhỏ cô ấy đã ao ước lớn lên phải gả cho anh ta, là người đàn ông mà cô ấy muốn quên nhưng không có cách nào quên được. Động tác muốn buông tay Chiến Niệm Bắc còn chưa có bắt đầu đã kết thúc, cô ấy không nỡ buông tay anh ta ra, thậm chí còn hy vọng anh ta cứ nắm tay cô ấy thật chặt như lúc này, mãi mãi đều không được buông ra. Vào lúc Trần Tiểu Bích đang ngẩn người, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Chiến Niệm Bắc “Trần Tiểu Bích, cháu vốn đã xấu rồi, khuôn mặt ngây ngốc thế này còn xấu hơn nữa.” Trần Tiểu Bích trừng mắt nhìn Chiến Niệm Bắc, hít sâu một hơi, tự nhủ mình không cần để ý đến anh ta, để ý đến anh ta mày sẽ thua! Trần Tiểu Bích giật giật, muốn dùng sức rút tay mình ra khỏi bàn tay to lớn cứng như thép của anh ta, nhưng chỉ vừa mới hành động đã bị anh ta nắm thật chặt. Chiến Niệm Bắc chợt quát lên “Không được lộn xộn!” Giọng nói vẫn luôn rất hung dữ khi nói chuyện với cô ấy, đột nhiên trở nên trầm thấp, mang theo tình cảm sâu đậm đã bị che giấu, trong lòng Trần Tiểu Bích thế nhưng không chịu thua kém mà lỡ một nhịp. Cô ấy và anh ta rõ ràng tay nắm tay, nhưng lại có vực sâu vạn trượng, trước cái vực thẳm đó, động lòng…… Là không được phép. Lại hít sâu một lần nữa, Trần Tiểu Bích quật cường nói “Buông cháu ra, tự cháu có thể đi.” “Ha?” Chiến Niệm Bắc nhướn mày, khóe miệng mang ý cười “Dựa vào dáng vẻ lờ mờ của cháu lúc này, đâm vào tường có khi còn nói xin lỗi ấy chứ.” Trần Tiểu Bích tức giận, phất tay anh ta ra, hét lớn “Đâm cái đầu cậu! Bà đây rất có tinh thần.” Chiến Niệm Bắc cười nhạo, bỏ tay vào trong túi “Vậy thì tốt rồi!” Bàn tay đang giấu trong túi của anh ta nhẹ nhàng nắm lại, giống như muốn bắt lấy nhiệt độ của cô ấy. Bên phía pháp y đã có kết quả về nguyên nhân thật sự dẫn đến tử vong của Thẩm Văn Tuyên. Pháp y đưa báo cáo kết quả xét nghiệm cho Chiến Niệm Bắc, nói “Quân trưởng, nguyên nhân thật sự dẫn đến tử vong của Thẩm Văn Tuyên cũng không phải là bị dọa chết, mà là trúng DSQ. Đồng thời chúng ta cũng phán đoán ra có lẽ trước khi chết ông ấy đã nhìn thấy một người. Ông ấy trừng lớn mắt, đó là biểu hiện vô cùng kinh ngạc và không cam lòng.” Chiến Niệm Bắc nhướn mày hỏi “DSQ? Nhìn thấy người? Kinh ngạc và không cam lòng?” Pháp y lập tức nói “Loại thuốc độc DSQ này không màu không vị, cơ thể người chỉ cần hấp thụ vào bảy đến mười mg đã có thể nguy hiểm đến tính mạng. Hai mươi mấy năm trước, bởi vì có người dùng loại thuốc độc này đầu độc hại người, số người tử vong lên đến hơn mấy chục người. Sau sự kiện lần đó, nhà nước rõ ràng đã cấm sản xuất loại thuốc độc này.” Chiến Niệm Bắc nói “Tiếp tục.” Pháp y tiếp tục nói “Nhà nước rõ ràng đã sớm cấm sản xuất loại thuốc độc này, nhưng cũng sẽ có một vài người vì kiếm tiền mà mạo hiểm tính mạng đi làm những chuyện trái pháp luật, cho nên DSQ vẫn chưa thật sự biến mất.”
lấy chồng bạc tỷ chương